
Ngày xưa, tại một vùng đất khô cằn, nơi mặt trời thiêu đốt và sông ngòi cạn kiệt, có một đàn cá sinh sống trong một cái ao nhỏ. Cái ao này, vốn là nguồn sống duy nhất của chúng, ngày càng cạn nước. Từng ngày trôi qua, mặt nước cứ rút dần, để lại những lớp bùn nứt nẻ.
Trong đàn cá đó, có một con cá lóc tên là Rohisa. Rohisa là một con cá lóc thông minh, nhanh nhẹn và có lòng thương xót sâu sắc đối với đồng loại. Nó nhìn thấy sự đau khổ của đàn cá khi chúng vật lộn với cái nóng và sự thiếu nước. Mỗi ngày, chúng càng yếu đi, cơ thể nhớp nháp dính vào lớp bùn.
Một con cá chép già nua, với vảy bạc phai màu, thở dài nói với Rohisa:
“Ôi Rohisa, ta e rằng chúng ta không thể sống sót được nữa. Cái ao này sắp khô cạn hoàn toàn. Chúng ta sẽ chết hết mất.”
Rohisa nhìn quanh, thấy những con cá nhỏ bé đang yếu dần, cơ thể tím tái. Nó không đành lòng nhìn cảnh tượng đó. Nó nghĩ về một nơi xa xôi, nơi nó từng nghe những con cá già kể lại: một hồ nước lớn, trong xanh, chưa bao giờ cạn, nằm sâu trong rừng rậm.
“Các bạn ơi,” Rohisa cất tiếng, giọng vang lên giữa không gian tĩnh lặng của ao cạn. “Tôi biết một nơi có thể cứu chúng ta. Đó là một hồ nước lớn, mát lành, nằm cách đây không xa. Chúng ta hãy cùng nhau cố gắng đến đó!”
Tuy nhiên, việc di chuyển trên cạn là điều vô cùng khó khăn đối với loài cá. Chúng không có chân để đi, chỉ có thể quẫy đạp một cách yếu ớt. Nhiều con cá trong đàn đã tuyệt vọng, lắc đầu.
“Làm sao chúng ta có thể đến đó được, Rohisa? Chúng ta sẽ chết khô trên đường đi mất,” một con cá mè than thở.
Rohisa không nản lòng. Nó nghĩ ra một kế hoạch. Nó nhớ rằng vào những ngày mưa, mặt đất thường ẩm ướt hơn, và có thể giữ được độ ẩm lâu hơn một chút. Nó quyết định sẽ đợi những ngày mưa rào.
Rồi một ngày, những đám mây đen kéo đến, mang theo những cơn mưa nặng hạt. Mặt đất ẩm ướt và mát mẻ hơn. Rohisa liền kêu gọi đàn cá:
“Đây là cơ hội của chúng ta! Hãy cùng nhau cố gắng!”
Rohisa, với cơ thể khỏe mạnh và sự quyết tâm cao độ, bắt đầu quẫy mình trên mặt đất ẩm ướt. Nó di chuyển từng chút một, hướng về phía khu rừng. Những con cá khác, dù yếu ớt, cũng cố gắng noi gương Rohisa. Chúng quẫy đạp, trườn đi một cách chậm chạp, đầy gian nan.
Trên đường đi, có những lúc chúng gặp phải những khúc gỗ khô, những tảng đá nóng rát dưới ánh mặt trời yếu ớt. Có những con cá đã kiệt sức, không thể tiếp tục.
Rohisa, dù bản thân cũng đang rất mệt, vẫn không bỏ rơi đồng loại. Nó dùng miệng ngậm lấy những con cá yếu nhất, kéo chúng đi cùng. Nó động viên, khích lệ những con khác, nhắc nhở chúng về hy vọng ở phía trước.
“Cố lên! Hồ nước đang ở rất gần rồi!” Rohisa hét lên, giọng khàn đặc.
Sau nhiều giờ vật lộn với quãng đường đầy thử thách, cuối cùng, đàn cá cũng nhìn thấy ánh sáng lấp lánh của hồ nước lớn phía xa. Khi chúng trườn được xuống hồ, chúng cảm thấy sự mát lạnh lan tỏa khắp cơ thể. Chúng vui mừng bơi lội trong làn nước trong xanh, cảm ơn Rohisa đã cứu mạng.
Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó. Khi Rohisa đang vui mừng cùng đàn cá trong hồ mới, nó bỗng nghe thấy tiếng kêu cứu yếu ớt từ phía bờ sông cũ. Nó nhìn ra và thấy một con chim đang bị mắc kẹt trong một cái lưới cũ, không thể bay lên được.
Rohisa nhớ lại những lời dạy về lòng từ bi. Dù đã tìm được nơi an toàn, nó vẫn không thể bỏ mặc sinh linh đang gặp nạn. Nó lại một lần nữa rời khỏi hồ nước, cẩn thận di chuyển đến chỗ con chim.
Con chim nhìn thấy Rohisa, ban đầu rất sợ hãi. Nhưng khi thấy Rohisa dùng miệng cắn đứt những sợi dây lưới, nó dần hiểu ra ý định của con cá.
“Cảm ơn ngươi, cá lóc tốt bụng,” con chim cất tiếng yếu ớt sau khi được giải thoát. “Ngươi đã cứu mạng ta.”
Rohisa mỉm cười và nói:
“Không có gì đâu, bạn chim. Chúng ta cần giúp đỡ lẫn nhau.”
Sau đó, Rohisa trở về hồ nước, nơi đàn cá đang chờ đợi nó. Câu chuyện về con cá lóc Rohisa, người đã không quản ngại gian khó để cứu sống đồng loại và cả một sinh linh khác, đã trở thành bài học về lòng dũng cảm, sự kiên trì và lòng từ bi vô bờ bến.
Đức Phật, khi kể lại câu chuyện này, đã cho biết trong kiếp sống đó, Ngài là con cá lóc Rohisa. Lòng kiên trì và sự hy sinh của Ngài đã cứu sống cả đàn cá và một con chim.
— In-Article Ad —
Sự kiên trì, lòng dũng cảm và tình yêu thương đồng loại có thể giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn, thử thách. Lòng từ bi cần được thể hiện với tất cả chúng sinh.
Ba-la-mật: Kiên trì ba la mật, Dũng cảm ba la mật, Từ bi ba la mật
— Ad Space (728x90) —
394ChakkanipātaMudpinda JatakaỞ một vương quốc nọ, có một vị vua trị vì đất nước bằng sự công minh và nhân ái. Nhà ...
💡 Sự giàu có thực sự không nằm ở vàng bạc, mà ở sự lao động cần cù, lòng nhân ái và khả năng mang lại hạnh phúc, no đủ cho cộng đồng.
127EkanipātaThuở xưa, khi Bồ Tát còn tu hành ba-la-mật tại thành Ba-la-nại, có một vị vua trị vì đất nước theo t...
💡 Sự nhẫn nhục và buông bỏ là con đường dẫn đến giải thoát khỏi khổ đau. Lắng nghe và thấu hiểu bằng trái tim là chìa khóa để cảm hóa mọi sự kiêu ngạo và cố chấp.
242DukanipātaNgười Bạn Tận TâmTại một vùng đất xa xôi, nơi có những ngọn đồi thoai thoải và những dòng suối róc r...
💡 Tình bạn chân thành và sự hy sinh vì bạn bè là tài sản quý giá nhất. Đừng bao giờ để lòng tham làm mờ mắt, đánh mất những mối quan hệ tốt đẹp.
114EkanipātaSự Trả Giá Của Kẻ Lừa Dối Ngày xửa ngày xưa, tại vương quốc Kosala, nơi những cánh đồng lúa trải dà...
💡 Sự lừa dối có thể mang lại lợi ích nhất thời nhưng cuối cùng sẽ dẫn đến sự trừng phạt và cô độc. Lòng chân thật và sự minh bạch luôn được đền đáp xứng đáng.
267TikanipātaDumbbell Jataka Tại một khu rừng rậm rạp và cổ kính, nơi những cây cổ thụ cao vút che phủ bầu trời, ...
💡 Sự kiên định và nhẫn nhục là những phẩm chất quan trọng trên con đường tu tập. Bằng cách đối mặt với khó khăn mà không nao núng, chúng ta có thể rèn luyện được sức mạnh nội tâm và tiến gần hơn đến giác ngộ.
275TikanipātaKhỉ Lớn (Mahāpiṅgala Jātaka)Tại một khu rừng già cỗi, nơi những thân cây cao lớn che phủ bầu trời, c...
💡 Không nên chạy theo những thứ hào nhoáng bên ngoài mà bỏ qua bản chất thực sự. Trí tuệ, sự suy xét và lắng nghe lời khuyên của người đi trước là vô cùng quan trọng để tránh khỏi nguy hiểm.
— Multiplex Ad —